- Anh, đồng ý làm người yêu của em nhé?
Trong đôi mắt cương quyết ấy, tôi nhận ra câu hỏi đó không phải là
trò đùa nhưng tôi vẫn khựnglại và đợi chờ một cái gì đó chắc chắn hơn.
– Sao, anh sợ à?
– Không… anh làm gì…gì mà phải sợ chứ?
Lời nói ấp úng của tôi khiến em cười khanh khách.
– Vậy là anh đồng ý hả?
– Ừ. Anh đồng ý…nhưng…
– Không nhưng gì ở đây cả. Anh đứng dậy!
Tôi bối rối:
– Để làm gì cơ?
– Để chở em đi chơi chứ còn gì nữa, anh vừa đồng ý làm người yêu của em còn gì.
Tôi đứng thoắt dậy như thựchiện một mệnh lệnh được cấp trên giao phó.
– Ok. Chúng ta đi đâu?
– Đi đến nơi nào cần chúng ta đến.
Tiếng cười của em khiến một thằng đàn ông bảnh trai như tôi cũng phải tuân lệnh,
đôi mắt ấy khiến trái tim tôi dù có chai sạn đến đâu cũng phải lặng câm để thổn thức.
***
…, Sáu tháng trước
Hôm ấy, cũng như thường lệ tôi chọn cho mình một chỗ ngồi thật khuất người
qua lại trong quán cafe mà tôi hay đến. Em xuất hiện trướcmắt tôi trong
trang phục áo dài tím Huế thật duyên dáng và tôi chợt nghĩ chiếc áo dài này
có lẽ chỉ dành riêng cho người con gái Huế như em. Vớinhững tình khúc ngân vang
của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, tôi đam mê nhìn em đắm đuối.
Trong khi đang mãi miết đuổi theo ý nghĩ của mình, tôi nghe tiếng em hỏi:
– Thưa ông, ông dùng gì ạ?
– À, cho tôi một tách cafe sữa nhưng thật ít sữa và không cần đá.
– Dạ.
Em quay mặt đi, không nhận ra sự khác lạ của vị khách đangchăm chú nhìn em.
Kể từ ngày hôm ấy, bất cứ khi nào rảnh hay cần phải giải quyết chuyện gì trên
máy tính tôi đều mang theo chiếc máy tính xách tay đến quán uống cafe và cũng
để gặp em. Thật may mắn cho tôi, lúc nào tôi đến cũng được em phục vụ,
đó cũng là chuyện thường vì có thể em được giao phục vụ khu vực tôi đang ngồi.
Ngoài những lời hỏi ” ông dùng gì?, ông đi mấy người?”, tôi chưa bao giờ nghe
em hỏi thêm điều gì về vị khách quá quen thuộc này là tôi. Nếu bạn bè luôn
cho rằng tôi là một thằng đàn ông quá lạnh lùng với phụ nữ thì có lẽ em là một
đối thủ đáng gờm nhất mà tôi gặp.
Hôm nay, tôi vẫn ngồi chỗ ấyvà đang chờ đợi cô phục vụ là em xuất hiện,
nhưng lạ thay một cô bé khác không phải là em đến hỏi tôi.
Tôi ngạc nhiên và hỏi cô nhân viên mới:
– Cô bé hôm nào cũng đến đây hỏi tôi ” Ông uống gì”,
sao hôm nay tôi lại không thấy?
Cô nhân viên trẻ nhìn tôi cười tủm tỉm như trên khuôn mặt tôi dính phải cái gì,
cô trả lời nhanh nhảu:
– Anh hỏi Thương à? Hôm nay, nó bận chút việc không đi làm được nên em
phải làm thay nó nè!
” Hóa ra em tên là Thương”, tôi nghĩ và mỉm cười vì một điều gì đó.
Cũng có thể cái tên đó tôi đã muốn biết từ lâu và cũng có thể cái tên ấy rất hợp
với tính cách, con người của em và cũng rất đậm chất Huế. Sau khi hỏi và đã biết
tôi dùng gì, cô gái trẻ quay lưng rời khỏi bàn trong khi tôi đang muốn hỏi về em
rất nhiều, mà bấy lâu nay tôichưa thể mở lời được bởi sự lạnh lùng của em.
Sau khi cho đá vào cafe, tôi khoáy đều tay, nhấp môi ” Sao ngọt thế này nhỉ?”.
Tôi chợt mỉm cười và cũng bất chợt nhớ em. Bởi từ khi tôi hay lui tới nơi quán
quen này, em cũng quá quenthuộc với vị khách như tôi và em cũng rõ thói quen
với một tách cafe rất ít sữa tôi hay uống. Hôm nay, không có em tôi quên mất
thói quen mà lúc trước tôi hay gọi thức uống, nên tách cafe lúc này làm tôi thấy
chông chênh và lạc vị như thiếu vắng hình bóng của em trong tôi.
Tâm trạng hụt hẫng, tôi rời quán sớm hơn theo dự định…
…., Khoảng bốn tháng trước
– Cô bé. Anh muốn hỏi.
– Dạ. Ông hỏi gì?
– Em…em…đừng gọi anh bằng ông được không? Anh còn trẻ mà!
Em quay mặt đi, không thèmtrả lời tôi thêm tiếng nào nữa, nhưng kể từ hôm ấy,
mỗi ngày tôi tự đặt ra mục tiêu cho mình phải nói chuyện ít nhất là một
câu khi mỗi lần gặp em.
Hôm nay, tâm trạng tôi rất tốt. Có thể vì công việc vừa giảiquyết xong,
cũng có thể vừa bước vào quán tôi đã gặp được em.
– Em nè!
– Gì vậy ạ?
– Em…em…Anh muốn hỏi?
– Anh cứ hỏi ạ?
– Nếu bạn anh tỏ tình với một cô gái mà cậu ấy yêu thì tỏtình sao em nhỉ?
Trong ánh mắt thấp thoáng chút tươi vui rồi bỗng chốc tanbiến mất.
– Xin lỗi, em không biết.
Em quay lưng, không thèm ngoảnh lại nhìn tôi. Tôi đưa mắt dõi theo tà áo dài
của em cho đến khi em đi khuất đằng sau quầy thu ngân, lòng chợt vui chợt buồn.
Và tôi biết tôi đã… rất muốn gặp em!
…
” Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên dòng suối mơ; nhẹ vương theo gió,
gió mang câu thề, xa rời chốn xưa. Tình như lá úa, rơi buồn, trong nỗi nhớ;
mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi, hắt hiu tình tôi”
Mãi ngân nga theo lời bài hát mình yêu thích mà quán đang mở, tôi vô tình đưa
ánh mắt tìm kiếm em. Cũng thật vô tình ánh mắt tôi chạm đôi mắt to tròn của em
”em cũng đang nhìn tôi”, tôi mừng thầm nghĩ vậy nên cố nỡnụ cười thật tươi
với em nhưng rồi niềm vui của tôi vụt mất khi em quay mặt về nơi khác.
– Chào ông bạn kiến trúc sư.
Đằng sau lưng tôi có tiếng nói. Tôi quay mặt ngước lên và nhận ra thằng
bạn thân thời phổ thông, tôi cất tiếng chào:
– À, Thắng ” chán đời” đây mà.
– Tớ nói cho mà nghe nhé! Biệt danh đó đã lâu không thuộc về tớ rồi.
– Nào, mời ngồi. Cũng đã lâurồi không gặp, trông cậu bảnh trai hơn hồi xưa nhiều đấy.
– Còn cậu thì vẫn vậy nhỉ!
– Là sao?
– Một gương mặt đăm chiêu và một đôi mắt rất romantic. Và, và…
– Và gì cơ?
– Và luôn làm cho mấy em phải chết già vì đợi cậu.
– Thật vậy sao! Vậy mà mình đang phải chết già để đợi đượcem yêu đây này!
Thắng chỉ ước có thế, khi nghe tôi nói vậy nó nhổm người dậy hét lên sung sướng:
– Có một cô nàng như vậy thật sao? Là ai vậy tớ rất muốnbiết đấy?
Nói rồi Thắng đảo mắt quanh quán cafe một vòng rồi tỏ vẻ nghi ngờ:
– Hay cô gái ấy đang có mặt trong quán này.
Mặt tôi bỗng đỏ bừng như vừa bị ai đó bắt quả tang đang ăn vụng. Tôi ấp úng:
– Làm…làm gì có.
Để đánh tan sự nghi ngờ trong trí tưởng tượng của ông bạn trinh thám,
tôi chuyển sang hỏi thăm tình hình Thắng:
– Cũng mấy năm trời rồi mớigặp lại cậu, từ cái hôm đám cưới Nhung đến giờ ấy nhỉ!
Dạo này nhà hàng, khách sạnmở đến đâu rồi?
Thắng đưa tay chỉ quanh quán cafe một lượt như giới thiệu về nơi mình đang
làm với một niềm kiêu hãnh:
– Đây là quán cafe của ông Hoàng Chiến, được xây dựng vàđi vào hoạt động vào
năm 1991, thiết kế và sắp xếp dựa trên mô hình xoắn ốc. Là một kiến trúc sư
chắc cậu đánh giá cao kiến trúc ở đây chứ?
Hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, tôi ngơ ngác chưa kịp nóigì
thì ông bạn tôi nhanh nhảu:
– Và sau 21 năm quản lí miệtmài và khá có tiếng tăm, thì đến đời thứ 2 người
được hưởng sự thừa kế chính là mình Hoàng Thắng.
Vừa dứt lời Thắng đã cất tiếng cười tinh quái.
– Mình tin chắc rằng cậu sẽ càng bất ngờ hơn khi mình thông báo hôm nay là
ngày đầu tiên mình nhận chức.
– Ừ. Bất ngờ quá! Vì hôm nào mình cũng đến đây uống cafe, bị những kiến trúc
tinh xảo và rất lạ ở đây giữ chân không muốn rời, nhưng lại không biết
chủ nhân của nó lại là cậu.
– Có thật không đấy! Hay đếnđây còn có mục đích nào khác nữa?
– Làm… làm gì có!
Cuộc nói chuyện kéo dài với những tiếng cười đùa, những lời giải thích của tôi
và sự nghi ngờ của thằng bạn có máu trinh thám… Nhưng cho dù có nói chuyện với
ai hay đang làm việc gì thì tôi vẫn thường xuyên đưa đôi mắt kiếm tìm em.
Trong vô thức, tôi hình thành nên một thói quen rất xấu đó là ” nghiện” nhìn em.
Với tôi ngày nào công việc quá bận rộn, không thể đến quán uống một tách cafe
ít sữa, không được nhìn thấyem thì hôm đó mọi chuyện trở nên nhàm chán và
con người tôi như thiếu sức sống. Không được ngắm em, không được nhìn em cười
là cứ y rằng hồn tôi cứ thơ thẫn ở nơi nào không hay!
Và tôi biết tôi đã rất… nhớ em.
***
… Cách đây chừng hai tháng
Trong cuộc sống mỗi người sẽ chọn cho mình một con đường riêng, nói đơn giản
hơn là với mỗi người sẽ có một cách sống khác. Và từ cáchsống đó họ lựa chọn
cho mình một công việc phù hợp, một người bạn đời lý tưởng hay ngay cả việc nêm
nấu một món ăn hợp khẩu vị. Riêng tôi, tôi chọn cho mìnhmột tách cafe vừa ý và
một không gian yên tĩnh để lắng nghe trái tim mình. Từ khibước chân vào công việc,
vào một xã hội không dành riêng cho bản thân, tôi đã quyết tâm chọn ra một
con đường cho riêng mình mà không phải cho một ai khácvà từ đó tôi học cách
uống cafe. Có lẽ một tách cafe rất ít sữa sẽ đắng với một ai đó nhưng nó lại
quá đậm đà và vừa khẩu vị với tôi.
…Tiết trời hôm nay thật dễ chịu, tôi thấy lòng bỗng nhẹ tinh.
Em mỉm cười chào tôi khi đặt tách cafe xuống mặt bàn, em nhìn tôi trong giây lát
rồi cất tiếng nhẹ nhàng hỏi:
– Vì sao anh lại thích uống cafe ít sữa và không đá vậy?
Tôi vừa sung sướng vừa bất ngờ khi nghe câu hỏi của em. Vì từ khi biết em đến nay,
người luôn đặt câu hỏi cho em là tôi và em cũng thật kiệmlời khi đáp trả những
câu hỏi đó. Được nghe em hỏi, tôi vui mừng hớn hở ra mặt:
– À, với anh một tách cafe ít sữa sẽ giúp anh cảm nhận được hương vị
đậm đà hơn của cafe.
Tôi dừng lại và nhìn em trong giây lát rồi tiếp lời:
– Anh không cho đá vào khi uống cafe là muốn giữ hương vị ấy lâu hơn chứ không
giống một tách cafe chỉ đậm đà ban đầu mà trở nên nhạt vị một lúc sau.
Cũng giống như…
Chưa nghe tôi nói hết lời thì em đã vội cuối chào rồi quay lưng đi, tôi thoáng
thấy nét buồn hiện rõ trên gương mặt của em. Tôi đã rất muốn em biết những gì
tôi đang còn muốn nói “cũnggiống như tôi muốn nhìn em vẫn mãi là em trong tôi
không hề thay đổi”.
…
Cuộc sống là một điều gì đó không thể nói hết bằng lời và cũng không thể đoán
trước điều gì sẽ xảy ra. Cũng giống như tôi, nếu trước kia tôi luôn thấy mình
khô khan và quá xem nhẹ mọi chuyện diễn ra xung quanh mình thì giờ đây tôi
như một người khác. Nhìn từng giọt mưa rơi tí tách tôi thấy lòng mình xao xuyên
và nhớ nhung một hình bóng thoắt ẩn thoắt hiện thật mờ ảo và mông lung.
Trông thấy các cô bé, cậu bé thả diều và rong rũi đuổi bắt nhau tôi ước rằng mình
có những đứa con ngây thơ và hồn nhiên như vậy cùng một người con gái vừa xa lại
vừa gần trong trái tim tôi…
|Trang 1| Trang 2| Trang 3|